Trong động phủ nhìn qua không còn gì kỳ quái, nhưng Kế Duyên vẫn bấm quyết thi pháp, gọi ra phi kiếm hộ thân, bấy giờ mới cẩn thận bước vào trong.
Động phủ không quá sâu, quan sát sơ qua thì cũng không khác gì động phủ bế quan tu hành của tu sĩ thông thường.
Khi Kế Duyên tiến vào đại sảnh động phủ, ngoại trừ nhìn thấy vài chiếc bồ đoàn đã mục nát, ngọc giản cùng tro tàn vương vãi khắp nơi, hắn chẳng thấy bất kỳ vật gì đáng giá.
Càng đừng nói đến truyền thừa cả đời của một tu sĩ Nguyên Anh.




